Nhân ngày Vì nạn nhân chất độc da cam (10/8)

Nỗi đau còn đó

08:51 - Thứ Tư, 09/08/2017 Lượt xem: 849 In bài viết

ĐBP - Niềm vui chiến thắng, giành độc lập dân tộc, niềm hạnh phúc đoàn tụ với gia đình của nhiều người lính trở về sau chiến trận ngắn chẳng tày gang, khi họ lần lượt sinh ra những đứa con mang hình hài dị thường, tật nguyền, chậm phát triển. Đó là nỗi đau tột cùng, nhức nhối hơn mọi mảnh bom, đạn găm vào da thịt nơi chiến trường mà họ đã từng trải qua. Nỗi đau ấy mang tên chất độc da cam (CĐDC)/dioxin, và cho đến nay, hơn 40 năm sau ngày giải phóng vẫn còn hằn sâu, giày vò nhiều gia đình Việt Nam từ thế hệ này sang thế hệ khác.

 

Dù sức khỏe không đảm bảo nhưng ông Phạm Mạnh Toàn, bản Đại Thanh, xã Noong Luống (huyện Điện Biên) vẫn phát triển vườn cam với mong muốn sau này để lại làm “vốn” cho người con trai út bị nhiễm CĐDC/dioxin. Ảnh: Nguyễn Hiền

Điện Biên hiện có 192 nạn nhân là người trực tiếp tham gia kháng chiến và 39 người con đẻ (thế hệ thứ 2) bị nhiễm CĐDC/dioxin đang được hưởng chế độ chính sách của Nhà nước. Ngoài ra, theo tổng điều tra, rà soát của Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin tỉnh, toàn tỉnh còn có 18 người cháu (thế hệ thứ 3) bị ảnh hưởng bởi CĐDC/dioxin và hơn 140 trường hợp tham gia kháng chiến chống Mỹ tại vùng nhiễm CĐDC/dioxin. Những con số trên không thể hiện được sự tàn khốc của CĐDC/dioxin mà phải đến thăm những gia đình ngấm trong mình loại chất độc này mới thấu hiểu di họa chiến tranh khiến con người đau đớn dai dẳng đến nhường nào.

Cũng như bao thanh niên tuổi 20 khác, ông Phạm Mạnh Toàn, quê Thái Bình (hiện sinh sống tại bản Đại Thanh, xã Noong Luống, huyện Điện Biên), hăng hái lên đường ra trận, bảo vệ Tổ quốc với lời dặn dò, đợi mong của người vợ mới cưới. Ông khoác áo người lính cách mạng trong 6 năm (1971 - 1976), chủ yếu hoạt động ở khu vực Quảng Trị. Ngày mới ra trận, ông Toàn đi dưới “cơn mưa sương” mà không hay biết là chất độc do Mỹ phun rải. Hòa bình lập lại, ông ra quân, trở về địa phương trong vòng tay chờ đón của gia đình. Nhưng niềm vui chẳng bao lâu thì vụt tắt khi vợ chồng ông 2 lần liên tiếp đón 2 người con dị tật, não úng thủy, chân tay co quắp, mất sớm mà không rõ nguyên do. Trong tột cùng nỗi đau, nhiều năm về sau, ông Toàn mới biết mình nhiễm CĐDC/dioxin. Không chấp nhận số phận, vợ chồng ông sinh thêm 5 người con, may mắn thay 4 người con đầu cơ bản khỏe mạnh nhưng người con trai út không được nhanh nhẹn, nay đã 30 tuổi vẫn như đứa trẻ, bảo gì làm nấy. Về phần ông Toàn, sau khi ra quân, sức khỏe yếu đi nhiều, mắt mờ dần đến giờ chỉ còn 1 bên nhìn được với 40% thị lực. Và mỗi khi ông đặt lưng ngủ, phải luôn có người thân ở bên để đánh thức khi ông ú ớ, kêu hét trong cơn mê không thể tự mình thoát ra. Ông Toàn ngậm ngùi chia sẻ: Nếu nỗi đau da cam để một mình tôi gánh chịu thì đã nhẹ lòng hơn nhưng nó lại hành hạ cả cuộc đời vợ con tôi. Khi trai trẻ ra trận, tôi không tiếc máu xương, không run sợ trước quân thù nhưng đến thời bình, bom đạn đã ngừng rơi rồi lại đau đớn, dằn vặt đến thế.

Đó chỉ là 1 trong số nhiều gia đình bị ảnh hưởng nặng nề bởi CĐDC/dioxin trên địa bàn toàn tỉnh. Để góp phần xoa dịu nỗi đau da cam, nhiều hoạt động tri ân, giúp đỡ các gia đình có người bị ảnh hưởng bởi CĐDC/dioxin đã được thực hiện. Đặc biệt là từ năm 2015, Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin tỉnh được thành lập, trở thành tổ chức kết nối, giúp đỡ, bảo vệ quyền lợi cho những người cùng cảnh ngộ. Hội đã tích cực phối hợp với hội cựu chiến binh các cấp tuyên truyền các chế độ, chính sách, đãi ngộ, hướng dẫn các trường hợp nghi nhiễm CĐDC/dioxin làm hồ sơ đề nghị giám định, xét duyệt theo đúng quy định. Ông Nguyễn Văn Mỹ, Trưởng ban Tuyên truyền Hội Nạn nhân CĐDC/dioxin tỉnh, cho biết: Trên địa bàn tỉnh ta, hơn 70% người nhiễm chất độc này sinh sống ở nông thôn với cuộc sống không mấy dư dả. Những người là thế hệ đầu nhiễm CĐDC/dioxin đều đã ở độ tuổi 65 - 85, già yếu, sống dựa chủ yếu vào chế độ hỗ trợ hàng tháng của Nhà nước. Vì vậy, Hội thường xuyên nắm tình hình cuộc sống, tâm tư nguyện vọng của hội viên để kịp thời sẻ chia, giúp đỡ. Trong năm 2017, Hội đã cử 23 hội viên đi điều trị xông hơi giải độc ở Trung tâm Bảo trợ xã hội nạn nhân CĐDC/dioxin Việt Nam; đề nghị Trung ương Hội hỗ trợ kinh phí xây dựng nhà cho 2 hội viên có hoàn cảnh khó khăn (đã được chấp thuận, chuẩn bị triển khai); kêu gọi các tổ chức, cá nhân ủng hộ, giúp đỡ nạn nhân CĐDC/dioxin; tổ chức tặng quà cho các hội viên vào dịp lễ tết…

Việc giải quyết chế độ, chính sách cho các nạn nhân CĐDC/dioxin cũng được các cấp, ngành chuyên môn chú trọng, quan tâm. Bà Lò Thị Kim Thoa, Trưởng phòng Chính sách Thương binh, liệt sĩ và Bảo trợ xã hội (Sở Lao động - Thương binh và Xã hội), cho biết: Các chế độ, chính sách cho người nhiễm CĐDC/dioxin được thực hiện đầy đủ, kịp thời. Từ đầu năm đến nay có thêm 3 trường hợp được công nhận, xét hưởng chế độ hỗ trợ người bị nhiễm CĐDC/dioxin. Với chức trách nhiệm vụ của mình, sau khi nhận hồ sơ xét duyệt chế độ, trong vòng 10 ngày phòng đã tham mưu cho Sở Lao động - Thương binh và Xã hội hoàn thiện thủ tục chuyển Hội đồng Giám định y khoa tỉnh, không để hồ sơ tồn đọng. Mặc dù được Đảng và Nhà nước quan tâm, tổ chức hội kết nối, sẻ chia nhưng với những trường hợp ngày đêm quặn mình trong cơn đau bệnh tật và lo lắng cho tương lai những đứa con kém may mắn nếu ngày mai mình “không còn trụ nổi”, thì bao nhiêu sự đền đáp, san sẻ cũng đều không đủ. Để nỗi đau ấy dần nguôi ngoai, những người nhiễm chất độc CĐDC/dioxin cần nhiều hơn nữa sự quan tâm, giúp đỡ về cả vật chất lẫn tinh thần của toàn xã hội. Và đây cũng là trách nhiệm của thế hệ đi sau, của mỗi người dân Việt Nam và cả nhân loại để xoa dịu, làm vơi đi đau thương, mất mát to lớn mà họ phải trải qua suốt bao năm qua và có thể còn kéo dài đến thế hệ sau.

Nguyễn Hiền
Bình luận

Tin khác