Tản văn

Mùa nhót tuổi thơ

14:47 - Thứ Bảy, 27/03/2021 Lượt xem: 2080 In bài viết

ĐBP - Tuổi thơ tôi lớn lên yên ả bên làng quê nghèo yêu dấu! Gần hai mươi năm tôi sống, quãng thời gian đủ nặng ân tình để tôi coi cây trái vườn nhà như những người bạn gần gũi và thân thiết. Cây nhót vườn nhà hiện hữu cùng năm tháng, chứng kiến những thăng trầm của thời gian, của cuộc đời tôi, bố mẹ mà lớn lên vời vợi, xanh ngắt.

Cây nhót được bố tôi chiết về từ một nhà người quen, nuôi nấng, chăm sóc và cho tới ngày nó xum xuê ra quả hằng năm. Tôi vẫn còn nhớ, thuở ấy, nhà tôi nghèo lắm. Bánh kẹo trong ký ức của mấy chị em là một thứ quà xa xỉ chỉ dám mơ tới những dịp quan trọng như lễ, Tết. Mấy chị em tạo niềm vui, thay bánh kẹo bằng cây trái vườn nhà.

Phải công nhận rằng cây nhót là một trong những loài cây dẻo dai, có sức chịu đựng lớn vô cùng. Tháng Ba vẫn còn đó những đợt rét nàng Bân, sương muối trút xuống dày đặc nhưng cây nhót vẫn oằn mình bám trụ nở những chùm hoa nhỏ xinh, cánh trắng mịn màng như lụa, đợi nắng ấm nở hoa và kết trái. Bắt đầu là những quả be bé xanh xanh được phủ một lớp vảy nhỏ trăng trắng, sau dần chuyển sang màu vàng nhạt rồi chín hẳn thì bật lên màu đỏ mọng đẹp mắt.

Cái khoảnh khắc khi bất chợt một sớm mai thức dậy, chạy ù ra vườn thấy những trái nhót ửng đỏ, chao ôi là thích thú đến nhường nào. Mặc cho buổi sáng chưa có cái gì lót bụng, cũng nhón tay hái một vài trái, cà cà lớp vảy trắng cho bớt nhám rồi cho vào miệng nhai rau ráu. Trong khoang miệng lúc đó, tất cả những gì tinh túy nhất của trái nhót tôi bắt đầu cảm nhận từ từ. Một chút chua, một chút ngòn ngọt kèm theo một chút chan chát, tất cả quyện lẫn tạo nên một thứ vị khó có thể diễn tả.

Trong những năm tháng thăng trầm của cuộc đời có những khi khó khăn, những quả nhót theo mẹ ra chợ, chắt chiu từng đồng bạc lẻ nuôi đàn con ăn học. Những quả nhót xanh đỏ theo vào mâm cơm nhà nghèo làm bát canh chua cùng với bát cơm trắng đạm bạc dân dã đến quặn lòng.

Hôm nay đây, ở một nơi rất xa quê nhà, tôi lại hoài niệm về mùa nhót tuổi thơ năm xưa. Tôi thèm lắm những buổi sáng tinh mơ hái trái nhót mà ăn một cách thỏa lòng. Tôi nhớ lắm mâm cơm nhà nghèo có bát canh chua trái nhót bên gia đình đầm ấm. Tôi nhớ đám bạn, tuổi học trò chia nhau từng trái nhót… Chẳng ở nơi có khói nhưng mắt tôi cứ xè cay…

Tăng Hoàng Phi
Bình luận