Đến với bài thơ hay

Dự cảm mùa thu

07:14 - Thứ Bảy, 08/08/2020 Lượt xem: 3326 In bài viết

Bỗng một ngày bất chợt sang thu

Heo may gửi sắc vàng theo hương cúc

Lòng ngẩn ngơ với hồn hoa ký ức

Hạ giấu lửa đi hơi ấm không về...

 

Có một ngày thơ ướt chẳng buồn che

Ta tha thẩn giữa một miền nắng quá

Trái hạnh phúc xanh nỡ nào dám hái

Để lại sau mình những hoa lá không tên.

 

Và mùa thu đã kịp vội vẽ lên

Nhòe nhoẹt nét những bão giông muôn thuở

Căn nhà của ta có người đến ở

Cửa khép hờ buông lỏng những lời ru...

 

Lại giật mình trước linh cảm mùa thu

Em vội vã hong vần thơ đẫm ướt

Phía sau lưng con đường trầy trượt

Lảo đảo anh về, vịn giấc mơ xưa.

 

Để bây giờ em đến với hẹn xưa

Anh đứng đợi chân hằn lên năm tháng

Nặng trĩu trên vai hành trang dĩ vãng

Kỷ niệm thu đã rắc hoa vàng

Rồi một ngày bất chợt thu sang...

Chu Thị Thơm

 

Lời bình

Có một miền hoài niệm…

Ai trong chúng ta cũng đều có cho riêng mình một miền để yêu, một miền để nhớ… Và ai cũng từng cất giữ trong tim mình cả một miền hoài niệm gắn liền với những kỷ niệm ngọt ngào, khó quên… Ấy là những gì đọng lại với bất cứ ai sau khi đọc “Dự cảm mùa thu” của Chu Thị Thơm. Mạch thơ tuôn trào mênh mang như dòng chảy tự nhiên của đất trời. Bật nhú lên khỏi cái nền thu muôn thuở với ngọn gió heo may, sắc nắng vàng, hoa cúc, hay những cơn giông... là một miền nắng quái. Đấy mới chính là thu của lòng người.

Cái nắng quái mùa thu có thể làm rám đi trái bưởi trên cành, nhưng nào đâu có làm chín được quả hạnh phúc mong manh của con người. Thật khó mà phân biệt được đấy là sự nhạy cảm với quy luật muôn đời của thi nhân hay là sự rụt rè của người con gái, dẫu có thời cô đã lạc vào giữa cái miền nắng quái rồi, mà vẫn cứ ngẩn ngơ.

Nhưng cái nghiệt ngã của những quy luật tự nhiên làm gì có chỗ cho hạnh phúc mộng mơ đến tinh khiết trú ngụ mãi. Và con người thi sĩ đã bị nhấn chìm một cách vô thức bởi cái con người thực thể hiện tồn trong người con gái, để cuối cùng cô phải trở thành một người không phải là mình nữa. Ngay cả mùa thu ngày nào như một bức tranh thủy mạc đầy thi vị, vậy mà hôm nay cũng đã trở nên dữ dằn và đáng ghét biết bao, đến mức chỉ còn là những nét vẽ vội nhòe nhoẹt trong tâm hồn trinh trắng kia.

Chỉ với hai cụm từ khép hờ cánh cửa và buông lỏng lời ru dường như là cái cách để cô gái xua đi tên kẻ trộm cố tình lẻn vào toan đánh cắp ngôi đền thi ca của mình. Nhưng cái trớ trêu của cuộc đời là, một phía con người thi sỹ trong cô luôn muốn giữ lại cho riêng mình mãi cái lâu đài mùa thu của đất trời trong sáng đến run rẩy để mà ngưỡng vọng, mà đắm say, thì ở một phía khác con người hiện hữu lại luôn phải miễn cưỡng chấp nhận những tên kẻ trộm như vậy. Chấp nhận là một việc khó, thì khước từ nó nào đâu có dễ gì hơn.

Toàn bộ cảm hứng chủ đạo của chủ thể sáng tạo đều xoay quanh cuộc vật lộn không cân sức giữa một bên là cái phải có và một bên là cái cần có trong đời sống tâm lý cá nhân của cô gái - thi sĩ. Khi nào loại bỏ được những thiên bẩm của con người hiện tồn, hoặc là tự giác chia tay với nàng thơ, thì khi ấy người ta sẽ dễ dàng tìm thấy hạnh phúc hơn. Còn mùa thu với bao hoài vọng và những tên kẻ trộm chỉ còn là cái cớ hiện hữu, là những tín hiệu ngôn ngữ chuyển tải những khát vọng muôn đời của cảm hứng sáng tạo mà thôi. Để rồi suốt cả cuộc đời không một thi sĩ nào không bị ám ảnh và thảng thốt khi chạm phải nó như những tín hiệu vô ngôn của đất trời gửi tặng khi mỗi lần... bất chợt thu sang...

Đỗ Ngọc Yên

Bình luận
Back To Top