Tản mạn

Tháng mười hai miên man…

09:17 - Thứ Năm, 12/12/2019 Lượt xem: 5909 In bài viết

ĐBP - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh tràn qua khung cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người con xa quê. Ngoài kia, làn mưa mơ màng rơi lấm tấm, gốc bàng già trầm mặc khẳng khiu, lặng lẽ trút những phiến lá cuối cùng. Khung cảnh ấy làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ. Ta cứ lặng lẽ trôi theo dòng đời hối hả, tất tả ruổi rong cùng những ước nguyện chưa thành, để một ngày chợt nhận ra tháng mười hai đã về ngấp nghé bên bậc thềm, khoảng trời kỷ niệm trong ta bỗng dạt dào miên man…

Cái trở mình lặng thầm của tờ lịch cũ theo dòng thời gian trôi đi mải miết, như nhắc nhở ta về những ấp ủ vẫn còn dở dang, để trầm tư nhìn lại quãng đường với bao được mất, thành bại của một năm qua. Chợt thấy rằng cuộc đời là một bản hòa tấu giữa nhiều nốt trầm bổng đan xen của niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc lẫn khổ đau. Ta nhận về mình bao lẽ sống thấm thía sau từng ấy khó khăn trắc trở, mà đôi lúc trước sóng gió cuốn xoay tưởng đã làm bản thân mình gục ngã buông xuôi. Bởi thế mà tháng mười hai bỗng ắp đầy nỗi ưu tư, trăn trở, là sự luyến tiếc về những điều ta chưa làm được, xen lẫn niềm khấp khởi chứa chan bao ước vọng cho một năm mới sắp sửa chạm ngõ mùa xuân.

Tháng mười hai nhẹ nhàng ru hời hơi ấm rạ rơm bình dị, như chắt chiu giữ trọn giúp ta những ký ức vẹn nguyên của một thời gian khó. Chạnh lòng nhớ bao ngày mùa đông rét mướt được ngồi bên mẹ, thắc thỏm chờ cơm cạn lửa để vùi vào tro nóng từng củ khoai lang còn lấm lem đất cát. Ngồi dưới tấm bạt đã cũ mòn xác xơ, ta vừa xuýt xoa thổi bụi tro, vừa tỉ mẩn bóc lớp vỏ còn nóng ran mà hít hà cái mùi thơm ngậy của khoai lang hòa với mùi khói rơm khô nồng ấm, quê mùa. Ta làm sao quên được hương vị dân dã đượm tình yêu thương ấy, có vị ngọt bùi thơm thảo nắng mưa, vị khen khét của vỏ khoai bị cháy, lại quyện hòa với chút đăng đắng của tro tàn. Khói rơm bay lên chờn vờn mỏng mảnh, luồn vào làn tóc cháy nắng, vào chiếc áo cũ mà mẹ đã khâu cho ta khi những cơn gió bấc tràn về.

Tháng mười hai, mẹ tảo tần vun vén cho mảnh vườn nhà với luống rau, trái cà, giàn khổ qua lá phủ xanh mướt cả một khoảng trời. Giờ đây, ngồi ở một nơi xa giữa mùa đông se lạnh, nao nao thương dáng mẹ cặm cụi nhổ từng bụi cỏ dại, nhọc nhằn gánh rơm khô từ đồng về lót đất cho hạt mầm nảy lên tốt tươi. Thương gót chân trần nứt nẻ bấm chặt xuống mảnh đất quê, dáng mẹ liêu xiêu giữa cánh đồng mênh mông gió, ta ngậm ngùi xót xa nỗi cơ cực lam lũ cả đời mẹ đã gánh gồng vì đàn con thơ dại. Ði qua tháng năm, lòng ta chỉ ước giá như có phép màu níu giữ được thời gian, dù biết rằng đó là quy luật nhưng làm sao thôi buốt lòng khi những sợi tóc trắng đang chen trên mái đầu của mẹ, và khóe mắt người chằng chịt những vết rạn chân chim. Lòng mẹ mênh mông tựa cánh rừng bao dung che chở cho quê hương ta suốt những mùa mưa nắng, từ phương xa ta biết mẹ vẫn lặng lẽ bấm từng đốt ngón tay mà đếm ngược ngóng trông đàn con nhỏ trở về.

Trong giấc mơ êm ả miền cổ tích dịu hiền, khúc đồng dao chất phác vọng mãi trong ta cùng lời ru mùa đông ngọt bùi, nồng ấm mùi mồ hôi lam lũ vương trên áo mẹ. Mặc cho những cơn gió lạnh thổi từ lòng núi trập trùng mây khói, mặc cho mưa phủ kín ngọn đồi, cánh đồng, rừng xanh quê hương, mẹ đã ân cần dắt tay ta qua từng mùa đông khó nhọc mà dạt dào dư vị yên bình. Ðứng trước những xúc cảm đan xen, vương vấn của một năm sắp hết, cho ta gửi vào tháng mười hai bao tâm tình chứa chan dịu vợi, lặng lẽ hoài niệm những tháng ngày đã xa...

Trần Văn Thiên
Bình luận
Back To Top