Đến với bài thơ hay

Trắng trong

08:59 - Thứ Năm, 24/10/2019 Lượt xem: 5846 In bài viết

Đôi làn môi con

Nghiêng về vú mẹ

Như cây lúa nhỏ

Nghiêng về phù sa

Như hương hoa thơm

Nghiêng về ngọn gió

 

Đôi làn môi con

Ngậm bầu vú mẹ

Như búp hoa huệ

Ngậm tia nắng trời

 

Sữa mẹ trắng trong

Con ơi hãy uống

Rồi mai khôn lớn

Con ơi hãy nghĩ

Những điều trắng trong.

Lâm Thị Mỹ Dạ

 

Lời bình

Tình mẫu tử thiêng liêng

Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã từng có nhiều bài thơ viết về chiến tranh, về tình yêu rất hay như Khoảng trời - hố bom, Anh đừng khen em… Hồn thơ đôn hậu, giàu cảm xúc này cũng có nhiều thi phẩm đứng vững được trong lòng bạn đọc khi viết về tình mẫu tử: Nghĩ về con như biển, Trái tim sinh nở, Chùm quả cho con.Trắng trong là bài thơ nằm trong mạch cảm xúc thiêng liêng về tình thương bao la của mẹ đối với con thông qua một nghệ thuật liên tưởng, so sánh rất tài hoa của tác giả.

Trong vũ trụ, mọi vật đều có những tương quan khăng khít để tồn tại và sinh trưởng. Qua cái nhìn của nhà thơ về những mối tương quan đó, mẹ và con vẫn là mối tương quan chính yếu nhất, thiêng liêng nhất mà tạo hóa đã dành tặng cho chính con người. Vẻ đẹp sinh nở và nuôi dưỡng con trẻ lớn khôn muôn đời nay đã trở thành nguồn cảm hứng cho tất cả các loại hình nghệ thuật. Với nhà thơ, qua mấy dòng thơ ngắn gọn mà chắt lọc, cô đúc về hình ảnh đã giúp cho người đọc phát hiện ra vẻ đẹp trường tồn của sự sống: “Ðôi làn môi con/Nghiêng về vú mẹ/Như cây lúa nhỏ/Nghiêng về phù sa/Như hương hoa thơm/Nghiêng về ngọn gió”. Ðộng từ “nghiêng” được lặp đi lặp lại nhiều lần như một khẳng định tất yếu về cội nguồn của sự sống, mà khởi đầu là hình ảnh “Ðôi làn môi con - Nghiêng về vú mẹ”. Con hướng về mẹ để tìm sự sống và nhận được sự che chở yêu thương trong đời. Mẹ là ngọn nguồn, là khởi thủy để con lớn khôn mỗi ngày. Một hình tượng thơ chân thật và cảm động hiếm thấy. Phải có một trái tim nhân hậu, giàu tình thương đối với con, tác giả mới phát hiện và ghi lại cảm xúc một cách chân thành mà sâu sắc đến thế. Hình ảnh nối tiếp hình ảnh, ngôn từ vẫy gọi ngôn từ, cứ thế mạch bài thơ tuôn chảy không ngừng trên nền tảng của sự liên tưởng, so sánh hết sức tinh tế của tác giả.

Ở khổ thơ thứ nhất, nhà thơ phát hiện sự sống cuộc đời, sự trường tồn vĩnh cửu của mọi vật thông qua sự tương giao, khát vọng hướng tới như một lẽ tất yếu. Ðến khổ thơ sau, một sự tan hòa, giao cảm để vươn tới khát vọng đó hiện diện thật cụ thể từ “Ðôi làn môi con/Ngậm bầu vú mẹ/Như búp hoa huệ/Ngậm tia nắng trời”. Khổ thơ ngắn gọn mà chắt lọc, tinh tế qua vẻ đẹp của hình tượng ngôn ngữ, tác động trực tiếp vào tâm hồn người đọc. Thường không nói trực tiếp, vẻ đẹp thơ ca phải đi từ hình tượng, những liên tưởng và so sánh bất ngờ.

Bài thơ có một bố cục mà chúng ta thường gặp qua thơ ca truyền thống. Khi ru con, những bà mẹ bao giờ cũng nựng con bằng những lời lẽ yêu thương thắm thiết. Mẹ thủ thỉ tâm tình với con, mơ ước điều tốt đẹp sẽ đến với con sau này trong cuộc đời. Người mẹ qua bài thơ Trắng trong tâm sự với con mình một điều hết sức thiêng liêng, hệ trọng, mang vẻ đẹp nhân văn sâu sắc nhưng lại cũng cực kỳ đơn giản nếu mỗi người có được cái tâm, cái nhìn và khát vọng tốt đẹp trong đời: Muốn trở thành một người tốt phải luôn nghĩ đến những điều trắng trong!

Bài thơ khép lại mà dư cảm còn vọng mãi. Chỉ với 15 câu thơ, mỗi câu 4 chữ nhưng tác giả đã khái quát được một tình cảm thiêng liêng và triết lí lớn lao về cuộc đời. Mỗi con người hãy biết uống vào hồn mình những ngọt ngào, trắng trong từ dòng sữa mẹ, đó cũng chính là cội nguồn của tình yêu thương và lẽ sống. Trắng trong là khát vọng ngàn đời của những ai làm mẹ - một tâm thức vô cùng mãnh liệt để giúp cho con người biết sống tốt đẹp và nhân ái hơn.

Hồng Phương
Bình luận

Tin khác

Back To Top