Ðến với bài thơ hay

Thả diều lên

08:57 - Thứ Năm, 13/06/2019 Lượt xem: 1950 In bài viết

Diều từ mặt đất

Diều cất mình lên

Ðảo đảo, nghiêng nghiêng

Rồi diều lên thẳng

 

Vượt ngọn tre cao

Diều lên, lên nữa

Gió thổi, dây run

Hay diều em thở?

 

Vi vu! Vi vu!

Lưng trời sáo thổi

Giờ cao hơn núi

Diều em đứng chơi

 

Diều như say ngắm

Ðất nước khắp nơi:

Kìa dòng sông lớn

Lấp lánh về xuôi

 

Kìa bao ngọn đồi

Sắn khoai xanh mượt

Với bao con đường

Tàu bè xuôi, ngược

 

Vi vu, vi vu

Chiều xanh bát ngát

Gửi diều lên mây

Diều ơi, đừng đứt

 

Mặt trời đã khuất

Thuyền nhỏ trăng lên

Gọi diều về đất

Nghỉ lấy sức thêm

 

Mai nối dài dây

Cho diều, diều nhớ

Ðể em cùng diều

Bay cao, cao nữa...

Phạm Hổ

 

Lời bình

Cùng diều bay cao mơ ước…

Thường vào mỗi dịp hè sang, được nghỉ ngơi sau những ngày học tập, tuổi thơ các em rất thích thả diều. Cánh diều no gió bay vút trên bầu không xanh thẳm thật đẹp và nên thơ. Cánh diều đâu chỉ là vật vô tri, qua tâm hồn tuổi nhỏ trong suốt, nó còn chở cả những ước mơ thần tiên bay bổng. Cánh diều vì thế đã đi vào văn chương nghệ thuật như một mảng tình yêu mà các văn nghệ sĩ dành tặng cho các bạn tuổi nhỏ. Bác Phạm Hổ, một nhà thơ đã có nhiều tác phẩm viết cho thiếu nhi, đã không quên gửi gắm cảm xúc của mình qua bài thơ Thả diều lên thật hay và thi vị.

Ðược thả diều bay lên cao, với các bạn nhỏ tuổi, một hai lần đầu chưa quen quả là một việc không đơn giản. Ðể cho diều cất mình bay lên một cánh nhẹ nhàng, không vướng vào các vật dưới đất hay lảo đảo rồi rơi xuống, đòi hỏi phải nhanh nhẹn, khéo léo nữa đấy. Nhà thơ Phạm Hổ, bằng sự quan sát tinh tế của mình nên đã có những câu thơ mở đầu thật đúng với hình ảnh cánh diều từ mặt đất cất mình bay lên: Diều từ mặt đất/ Diều cất mình lên...

Thả diều, các bạn nhỏ cũng không quên gắn vào cánh diều của mình ống sáo. Mục đích không có gì khác ngoài được lắng tai nghe những âm thanh vi vu vút ra từ tiếng sáo diều lúc lên cao xanh thẳm. Vừa nhìn cánh diều bay lượn, vừa nghe những âm thanh dìu dặt, quả thật chẳng có gì thú vị hơn. Chẳng vui sướng nào hơn khi cánh diều đã "đứng chơi" một cách bình yên giữa tầng cao bát ngát, chở theo khúc hát dặt dìu qua tiếng sáo vi vu: Vi vu! Vi vu/ Lưng trời sáo thổi/ Giờ cao hơn núi/ Diều em đứng chơi.

Ðược bình yên "đứng chơi" giữa bầu trời cao xanh biếc, cánh diều cũng như các bạn nhỏ thế thôi, cứ say ngắm cảnh vật đất nước đẹp tươi qua lấp lánh sắc màu. Ðó là dòng sông lớn đang chảy từ núi cao về xuôi qua biết bao phố phường, làng mạc. Ðó là núi đồi sắn khoai xanh mượt hay những con đường tàu xe xuôi ngược thênh thang. Càng lên cao nên càng được nhìn thấy bao quát. Quả đất nước mình thật bao la và xinh đẹp phải không các em! Tầm nhìn khoáng đạt, các em tha hồ mà say ngắm, yêu thích để rồi tự hào về Tổ quốc Việt Nam thân yêu: Kìa dòng sông lớn/ Lấp lánh về xuôi.../ Kìa bao ngọn đồi/ Sắn khoai xanh mượt...

Nhưng niềm vui cũng đến lúc phải dừng lại để về nhà kẻo mẹ đợi, cha chờ khi ông mặt trời đã khuất và vầng trăng nhỏ như chiếc thuyền từ từ nhô lên giữa bầu trời cao rộng. Do vậy, bác Phạm Hổ đã không quên nhắc các bé "gọi" diều về.

Thả diều lên của nhà thơ Phạm Hổ là một bài thơ hay, giàu sức tưởng tượng và gợi tả được niềm vui của các bạn nhỏ trong những khoảnh khắc đùa chơi cùng cánh diều bay bổng, đồng thời tác giả cũng gửi gắm tình yêu và niềm tự hào về Tổ quốc Việt Nam tươi đẹp qua niềm mơ ước được bay cao, bay xa của tuổi thơ trong trẻo, ngọt ngào.

Lê Thành Văn
Bình luận