Mùa măng

08:56 - Thứ Năm, 09/05/2019 Lượt xem: 3023 In bài viết
ĐBP - Mẹ mới đi lấy măng về, lướt thướt giữa trời mưa. Trên vai mẹ địu sọt măng đầy đã được bóc vỏ, cái nào cái nấy mập mạp, trắng nõn. Mưa cả tuần nay, nếu chờ trời tạnh thì mấy chục ngọn măng sẽ cao lêu nghêu không còn ăn được nữa. Ngày xưa cây tre, còn được làm đòn tay cho từng căn nhà, mái bếp, chuồng trại. Chứ giờ nhà nào cũng đổ bê tông cốt thép nên tre mọc lên chỉ thêm chật vườn, cho không ai lấy. Trong khi các loại măng lại là món ăn được nhiều người thích, nếu phơi khô có thể ăn được cả năm dài. Mùa này, lác đác trong các chợ lớn nhỏ từ nhà quê đến thành thị đều thấy xuất hiện những ngọn măng mai. Giống măng to, ngọt mang luộc, xào hay nấu vịt đều rất ngon. Mỗi lần lấy măng về mẹ tôi thường mang luộc chín, phơi khô nhiều nắng rồi buộc kín trong túi nilon. Mỗi lần có giỗ tết chỉ việc mang ra cắt nhỏ, ngâm qua nhiều nước cho măng trắng lại rồi nấu với xương, rắc thêm vài cọng hành hoa thái nhỏ là được bát canh ngon. Măng của mẹ còn trở thành quà quý gửi người thân và bạn bè con cháu ở xa.

 

Trong vườn mẹ có nhiều loại măng. Măng tre, măng diễn, măng mai năm nào cũng ra nhiều. Mấy năm nay còn có thêm hai bụi măng bát độ. Vì có măng mà vườn mẹ trồng thêm vài cây ớt chỉ thiên. Trong bữa cơm chỉ cần bỏ vài lát măng vào bát nước mắm là có thể vừa nhâm nhi vừa xuýt xoa cay. Lúc còn sống, ông nội chỉ thích ăn cơm với măng ớt. Có thể đó là món ăn của kí ức trong những năm tháng bom rơi đạn nổ. Ông từng cùng đồng đội của mình đi kiếm măng rừng. Chiến tranh kết thúc, ông về với giếng nước ao làng ăn miếng măng ngâm lại nhớ tình đồng đội. Mùa măng cứ nối dài nỗi nhớ, như giờ tôi đang nghĩ đến ông khi nhìn sọt măng trên vai mẹ địu. Và tôi biết đến một ngày nào đó tôi nhìn măng mà lại nhớ đến mẹ của những ngày hiện tại.

Mẹ ngồi đó, đội chiếc nón mê lật từng mảnh măng phơi trong nia, nắng chiều đang vén dần về một góc. Có mấy người hỏi mua măng nhưng mẹ không lỡ bán. Xa quê mười mấy năm thèm ăn món Bắc. Nhiều hôm đi làm về nhìn mâm cơm chẳng thiết ăn. Cứ ước giá như có bát canh măng hầm chân giò thì ngon phải biết”. Mẹ chia thành từng túi ghi mẩu giấy nhỏ bỏ vào trong. “Măng tết”, “măng giỗ ông”, “măng gửi con dâu”, “măng chia hàng xóm”, “măng biếu thông gia”. Mấy tải măng khô mẹ chia mà còn sợ thiếu. Cả một đời mẹ quen sống chắt chiu vun vén cho con cháu. Năm ngoái bị đổ bệnh vào đúng mùa măng mẹ cứ tiếc hoài mấy chục ngọn măng để lên cây “ngày giỗ tết không có gì để nấu”. Tôi nhìn bụi tre sau nhà đang ra hoa mà bỗng nhiên bùi ngùi thương mẹ. Con cháu như ngọn măng cứ thế lớn lên, mẹ như cây già vít cong một đời tần tảo…

Vũ Thị Huyền Trang
Bình luận

Tin khác