Truyện ngắn

Gã xe trâu

08:50 - Thứ Năm, 25/10/2018 Lượt xem: 6422 In bài viết

ĐBP - Từ ngày có ba “đệ tử”, xe trâu của gã xem ra khá lên. Gã chẳng có văn gì mới, vẫn hùng hục. Lúc xúc bốn người cùng xúc, lúc xe đi còn gã và thằng Trung. Hai thằng kia ở lại, gã giao việc cẩn thận: “Số cát, sỏi gom lại thành đống, lúc tao về phải xong một nửa. Số gạch vừa đổ, xếp kiêu lên, chủ yêu cầu, có tiền đấy”. Trên đường, gã ngồi trên thành xe, thằng Trung lẽo đẽo theo. Trừ lúc hét trâu ra, gã liên mồm. Gã hỏi thằng Trung:

- Mày tiêm hay là hút?

Thằng Trung cười:

- Anh đúng là dân ngố. Bây giờ còn ai hút, thơm lừng lên khác nào bảo các anh  công an ơi đến bắt bọn em đi.

Gã gật gù theo nhịp xe:

- Thế à… thế à. Thế một ngày xài hết bao tiền?

- Chẳng biết bao nhiêu cho đủ, có nhiều chơi nhiều, ít chơi ít.

- Ít cũng phải có tối thiểu chứ, như tao uống rượu, ngày cũng phải gần lít, hai mươi lăm nghìn.

- Dạ… trăm, trăm rưỡi thì ổn ạ.

- Trời… chết… chết… bằng cả cái thân tao làm một ngày à?

Thằng Trung im lặng, biết là mình nói hớ.

Gã không nói gì nữa. Hay là cho bọn nghiện này làm nốt buổi, rồi kiếm lý do đuổi. Thí dụ… Chúng mày làm thế này ăn cháo. Chúng mày để nhà chủ người ta kêu lắm... Gã thấy lo lo, mường tượng ra cái cảnh quay xe về thì chỉ còn đống cát nhìn đống sỏi.

Gã và thằng Trung quay về thì không thấy hai thằng kia. Gã giật mình nhảy phóc xuống. Thằng Trung sợ, gọi to. Một lát mới thấy hai thằng chạy từ một nhà gần đó ra.

- Chúng mày đi đâu? Ðang làm bỏ đi đâu?

- Em. Bọn em gom cát, sỏi lên rồi. Bà già nhờ chặt cây xoan đổ.

Gã hất hàm:

- Trung, mày vào kiểm tra xem.

 Trung chạy vào, chạy ra, hổn hển báo cáo:

 - Ðúng anh ạ, nhưng mới chặt được một ít. 

Gã im lặng, vẻ phân vân rồi bảo ba thằng - Tất cả vào giúp bà già.

Cây xoan đổ ụp đầu hồi, cành đè lên mái trước. Hai thằng đã chặt hết cành, phần gốc còn dở. Giờ bốn người chặt, cưa, độ hơn tiếng thì mái bếp như đứng lên, đống xoan xếp lù lù giữa sân. Bà già hết nhìn cái bếp, lại nhìn đống xoan. Bà đi vào buồng, tay nắm nắm, vẻ băn khoăn:

- Nói thì không phải các cháu cho bà xin - Bà đưa năm mươi nghìn ra.

- Sao lại tiền? Ai bảo tiền? - Gã ngạc nhiên.

- Hai cháu này bảo một trăm. Thôi thì các cháu đừng chê ít.

Gã hiểu ra. Nói với bà già, đùn đẩy một lúc bà mới cầm lại tiền. Gã khoát tay:

- Tất cả ra bãi - Gã gầm lên, bốn cái tát cho hai thằng. Hai thằng quỳ xuống, thằng Trung cũng quỳ, xin gã tha tội.

Buổi tối, hơn 8 giờ người xe mới về. Vợ gã đã dọn mâm, hôm nay có thêm đĩa thịt bò xào, đĩa lòng. Vừa chia đũa gã vừa bảo:

- Hôm nay thằng Trung làm tốt, hai thằng phạm tội. Tao cảnh cáo lần đầu tiên cũng là cuối cùng. Thôi, ăn.                                                 

Gần tháng rồi, gã quên mất ba thằng này nghiện. Suốt ngày cùng làm, chúng đi tiêm chích lúc nào gã không thấy? Tiêm thì phải có tiền, tiền gã chưa thanh toán, vậy bọn này lấy đâu? Chưa nghe thấy vụ trộm cắp nào. Nhưng chắc chắn chúng phải có trò gì kiếm tiền tiêm chích. Gã thấy chán cho mình, cứ mải mê, chả để ý.

Nghĩ đến rồi qua đi, việc tiếp việc, xe quay vòng quay. Cho tới một sáng, mãi chưa thấy ba thằng ra, gã đi chậm, có ý chờ.

Một người đang đi lại đây. Chắc lại gọi cát chứ gì? Không phải, người ấy đang trước mặt. Hình như là chú Bình công an huyện về tăng cường.

- Anh hôm nay làm đây à? Em ở trong kia, tiện ra ngó ngoài này một tí.

- Chú là… có phải chú là Bình mới về xã không?

Bình mời thuốc gã. Hai người đứng nói chuyện, rồi ngồi xuống. Gã thấy Bình còn trẻ mà lễ phép, hiểu biết nhiều. Gã sướng khi Bình bảo xe trâu ở làng thì không bao giờ lạc hậu. Chuyện trò lâu lâu, chợt Bình hỏi về Trung. Gã nói thật, hôm qua không thấy Trung và hai thằng nữa đi làm.

Bình cũng nói thật về Trung, về cái xe. Hóa ra cái xe của gã là chỗ để ma túy. Gã không tin, bờ bụi, khe tường còn có thể, đằng này cái xe chả nhẽ vùi trong đống cát, trong ruột gỗ à? Bình bảo ma túy là bất ngờ nhất, rồi ra xe. Gã đi theo. Bình giật cái khóa hòm phụ tùng, lật đám cờ lê. Ðây rồi. Gã trố mắt khi tay Bình lấy ra mấy gói giấy. Năm tép.

Mồ hôi gã như mưa trên mặt. Gã ớ ớ mãi rồi mới nói được:

- Anh… anh không hề. Không hiểu làm sao nó lại ở đây.

Gã thấy đống cát trước mặt quay quay. Chết rồi! Tình ngay lý gian, nhà đá rồi. Gã sẽ bị bắt cùng với chiếc xe tang vật. Họ sẽ điều tra, cuối cùng vụ việc sáng tỏ, nhưng biết là bao lâu. Một tháng, hai tháng, hơn nữa, không đi làm không có tiền, dự định xây nhà sẽ tan thành mây khói. Rồi gã sẽ ở tù, cơm thì chắc là có, nhưng rượu? Tù ai cho rượu. Gã chưa đi tù bao giờ nhưng chắc chắn là như thế. Gã đứng như Từ Hải. Tí nữa là đổ uỳnh xuống, nếu không có lời ghé sát vào tai của Bình:

- Anh hết sức bình tĩnh, cộng tác với chúng tôi. Cứ như thế… như thế nhé…

Bình đi rồi, gã chẳng còn đầu óc đâu mà làm. Xúc được ba nhát, gã phi cái xẻng cắm xuống đống cát. Ðang vẩn vơ thì Trung đến. Gã định quát thì sực nhớ. Gã hỏi sao đến muộn thế, Trung bảo: “Bố em tự nhiên sốt đùng đùng, chẳng có điện thoại báo anh”. Hỏi tiếp: “Hai thằng kia đâu?”. Trung đáp: “Em tưởng chúng nó đi rồi, qua nhà không gọi”. “Thôi hai thằng ấy đến lúc nào thì làm lúc ấy”. Trung nghe câu ấy, nhẹ cả người, ra xúc luôn. Ðược lưng xe thì hai thằng kia đến. Xúc một lúc đầy xe, gã bảo cả ba thằng đi theo, hôm nay nhà người ta đổ bê tông cần thêm người. Cứ thế, chục chuyến thì tối mịt. Thằng Trung nhắc nghỉ, gã mới như sực nhớ.

Cơm tối xong thì hơn chín giờ. Gã xua ba thằng về, giục vợ con lên giường ngủ. Ðiện tắt, gã cất tiếng ngáy. Một lúc chị vợ cũng thở đều đều.

Khuya, áng chừng cả xóm không còn ai thức, gã trở dậy. Nhẹ như con mèo, gã đứng ngoài đầu hồi căng tai. Muỗi đốt, gã gồng chân tay cho gãy vòi. 

Có tiếng bước chân rất nhẹ, tiếng thì thào bé hơn cả gió. Gã lẻn ra chuồng trâu. Ðêm đen đặc, nhưng những bóng đen còn đặc hơn. Tụ lại, tản ra, khuất dần, như những bóng ma, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Mấy đêm như thế. Gã kiên trì nhưng có vẻ hết chịu nổi. Rời khỏi giường không có cốc rượu như người mượn. Mãi không thấy Bình đến để nói. 

Một tối, gã đánh liều xuống khu ủy ban. Bình ngủ ở một phòng dưới đó. Bình ngạc nhiên khi gã vào. Gã nói thật, bắt thì bắt đi, anh thèm rượu lắm rồi. Chẳng biết Bình nói gì đó, một lát gã về.

Ðêm ấy, 9 giờ gã bắt vợ con tắt đèn đi ngủ. Lần đầu tiên gã nằm tỉnh táo. Không biết bọn chúng có đến không? Gã trở dậy, nhè nhẹ ra khe cửa, hé mắt; bên ngoài đen đặc một màu. Gã lại vào giường khoanh hai tay lên ngực cho đỡ hồi hộp. Một lúc, có lẽ tim bị đè nên gã thiếp đi. Chợt có tiếng gì loeng queng... Gã tỉnh như sáo, bật dậy. Cánh cửa bật tung. Hự hự, tay “vô lăng chạc” của gã thoi trúng vào cái mặt. Mấy bóng đen ào lên, gã nhảy phóc một cái, đứng thủ thế trên xe. Không có vũ khí gì, gã vớ nắm cát vung lên. Chỉ được mấy giây, những quả đấm cú đá thi nhau giã xuống bụng, mặt gã... Nghìn con đom đóm tóe tóe, gã chỉ biết đến thế và không biết gì nữa.

Khi gã mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy là ba thằng lạ hoắc, cúi gằm cái mặt sưng húp. Tiếp đến là Bình, Trung, hai thằng phụ ghé vào tận mặt gã. Bình bảo: “Công anh Lung lớn lắm”, rồi kéo thằng Trung lại gần, nói: “May có Trung nháy điện thoại, mình mới tóm gọn.”. Trung kể: “... Chúng nó bắt em để kho ma túy trong xe trâu, các anh tha cho em...”. Bình xua tay: “Tội thì rõ rồi, nhưng mấy em có công cùng anh Lung giúp công an huyện phá án”.

Cả xóm nhao lên khi một chiếc xe Land Guiser đỗ xịch đầu ngõ, toàn người ăn mặc sang trọng. Họ hỏi thăm nhà anh Lung. Bảo: “Có anh Lung xe trâu thôi, chắc các bác nhầm rồi”. Họ nói: “Không, anh Lê Văn Lung, xóm... xã... đúng trăm phần trăm”. Anh Lung họ hàng toàn cổ cày vai bừa, quanh quẩn trong xã hết… Những người này là ai nhỉ? Khi nhớ ra đấy là ông chủ tịch tỉnh hay lên ti vi thì người xe đã đi về.

Ðoàn người quay vào nhà anh Lung. Trời ơi vô tâm quá, anh Lung mặt tím lịm, sưng húp. Anh nằm nghển cái cổ một tí lại đổ xuống. Cơ sự làm sao thế này, chị vợ bảo đêm qua có đứa định ăn trộm trâu. Ðánh nhau, may có ba thằng phụ xe cùng đánh, không thì nhà em chết rồi.

Chị vợ không biết gì. Mãi hôm anh Bình mang giấy khen của tỉnh về chị mới rõ. Anh Lung nhà chị lập công phá một vụ án ma túy, bắt cả một đường dây. Tưởng trùm ma túy ở đẩu đâu, hóa ra người trong xã.

Chị vợ sung sướng nhìn chồng. Cái mặt chẳng húp hùm hụp nữa.

- Gầy đi đâm đẹp.

- Tại cai rượu suốt cả tháng.

- Ðâu mà cai, chỉ cai mỗi ban đêm thôi. Tưởng người ta không theo dõi đấy.

Vợ đang vui, gã đi tìm can rượu. Vợ giang tay:

- Hôm nay nhịn nốt, vợ chồng mình xuống nhà thằng Trung tiễn ba thằng đi cai nghiện.

Gã đồng ý.
Du An
Bình luận
Back To Top