Tản văn

Chợt nghĩ trước cơn gió đầu đông

08:38 - Thứ Năm, 18/10/2018 Lượt xem: 4711 In bài viết

ĐBP - Hình ảnh của đôi bàn chân xù xì, dăm nẻ như một lát gỗ phơi nắng cứ ám ảnh tôi suốt mấy chục năm trời. Không ít người bảo tôi là lập dị, chí ít thì cũng phải là những gót sen hồng chín mọng, mới đủ làm cho hồn văn ngơ ngẩn...

Hồi còn bé, tôi thường rụt đôi bàn chân mềm mịn của mình lại thật nhanh, mỗi khi đôi gót chân chằng chịt những “đường bừa” ấy đặt bên cạnh. Chính thế mà cho đến tận bây giờ, gặp bất kì người nào trong dòng chảy đời tôi, tôi đều nhìn xuống gót chân của họ và không ít lần tôi bật khóc! Những gót chân bạn tôi càng hồng hào, sạch sẽ và thanh tao bao nhiêu, thì tôi càng thức thưởi bấy nhiêu.

Hằng đêm, tôi thường mơ thấy cả một gia đình gót chân hạn hán. Về mùa hạ, đôi gót chân lên nước sừng trâu, trơ lì, gan góc, đạp đá đá chùn, đạp gai gai nhụt. Nhưng mỗi khi đông về, đôi gót chân lại sưng trương lên vì cước. Những bước đi trở nên vẹo vọ, chênh chao và lật đật. Không ít lần, đôi chân ấy đã quẳng cái thân hình cong queo, tiều tụy xuống giữa đường, giữa làng. Tôi lại xấu hổ. Ðôi gót chân như một chướng tật trong nhà. Tôi ước ao: “Sao không phải là một đôi chân trắng, gót mọng hồng như môi con gái?”.

Lớn một chút, tôi phải đi bộ 6 cây số đến trường. Chúng tôi không có khái niệm đi giày, dép vì người lớn chẳng bao giờ nhắc đến. Sương gió và bụi đời biến đôi bàn chân non mọng của tôi thành sừng trâu, gỗ phiến. Lên lớp 6, tôi chân trần chạy qua rừng cỏ gianh, đạp bằng bụi gai đùm đũm. Lâu ngày, muốn sầy cũng không sầy nổi nữa, muốn máu đổ cũng không đổ nổi nữa. Tôi tự hào vì đôi bàn chân như gang thép của mình. Như rồi đôi bàn chân ấy lại hành tôi mỗi khi đông đến. Nó phát cước như hai bọc nhọt, đỏ tấy và nhức nhối. Ðêm đêm, đôi bàn chân kéo về những cơn sốt bất ngờ. Tôi bỗng thành một phế nhân, không còn đi đứng vững vàng như tạc, như đúc. Một lần nữa, tôi oán hận sự di truyền quái đảm. Thế là, nỗi thất vọng cứ lấp dần con đường học. Tôi chỉ muốn giấu đôi gót chân vào trong cặp sách.

Rồi một ngày, tôi bỗng nhìn xuống chân mình, như một phép mầu nhiệm, tất cả gỗ sừng biến đi đâu cả! Tôi mừng rỡ như người vừa thoát khỏi kiếp ách chung thân. Nhưng đôi bàn chân của mẹ tôi thì không thế. Hạ đến, á sừng đóng tầng đóng lớp. Ðông về, cước phồng trương như bị nướng. Lần đầu tiên tôi đưa mẹ đi khám. Ông bác sĩ già ái ngại, lắc đầu. Từ bấy, việc duy nhất tôi có thể làm là đun một nồi nước lá ngâm, bỏ vào đó vài hạt muối, rồi ngồi chờ cho đôi gót chân của mẹ mềm bớt, và dùng dao lam cần mẫn gọt từng lớp, từng lớp cho đến khi màu hồng hiện ra. Nhưng, thấp thoáng sau màu máu ấy là những đầu xương trắng đục, vọng ra những tiếng động khô khốc. Trong tai tôi, lời ông bác sĩ già văng vẳng: “Từ nay, đừng để cho sương gió “lẫn” vào nữa, cháu ạ!”.

... Trong đâu đó những dòng đời hôm nay, tôi vẫn gặp những gót chân nứt nẻ. Cho dù, đồng áng đã có máy móc thay người, nhưng tôi vẫn thấy đằng sau nó là cả một sự quẫy đạp mỏi mòn. Cũng ở đâu đó, tôi gặp hàng ngàn đôi bàn chân sầy cước, bươn bả đèo khe. Cho dù, màu đỏ của những mái trường đã tìm được đường về gần nhà các em hơn, nhưng tôi vẫn thấy những khát vọng nhọc nhằn chưa thôi đeo đuổi. Và ở đâu đó, lẩn khuất trong rừng gót sen hồng mọng, ngọt ngào, tôi vẫn mải miết đi tìm đôi bàn chân cáu cục, đúa đen và gầy guộc.

Mấy chục năm qua, mỗi khi cơn gió lạnh đầu đông tràn về, tôi lại nghĩ đôi bàn chân ấy là tất thảy, cuộc sống, hạnh phúc và cả ước mơ cầm bút - một ước mơ mà tôi vừa hàm ơn, vừa mắc nợ suốt cuộc đời...

Ðầu đông 2018

Hải Ly
Bình luận

Tin khác

Back To Top