Tản văn

Tháng bảy…

09:07 - Thứ Năm, 13/07/2017 Lượt xem: 1903 In bài viết
ĐBP - Tháng bảy chợt về trong bâng khuâng nỗi nhớ của kỳ thi cuối cấp thời trung học, một lứa học trò nữa lại rời khỏi mái trường và tôi thì cũng đã sắp sửa thêm một tuổi. Chừng ấy, tôi đã trải qua bao tháng bảy của đời người, miền ký ức lại rộn đầy nỗi nhớ…


Tháng bảy, có nỗi buồn trong đôi mắt của ông. Đó là những lần trên truyền hình công chiếu những thước phim về anh bộ độ cụ Hồ, đầu đội mũ tai bèo, tay bồng súng, lưng cõng lương thực trong những lần đánh chiếm giặc ngoại xâm. Những người bạn năm xưa của ông, có người đã mất, có người còn nhưng lưu lạc muôn phương. Người may mắn hơn được gặp lại đồng đội, có cơ hội đeo trên ngực những tấm huy chương. Tôi chăm chú nghe ông kể khoảnh khắc lịch sử “hè đỏ lửa”; “81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị”… Còn đau xót gì bằng những “nhân chứng sống” kể giọng run run cùng những giọt nước mắt hoài niệm, trong phút chốc tôi thấy tim mình nhói buốt và đau thương. Những cuộc hành trình lưu lạc đồng đội, không biết qua bao nhiêu năm, trong phút giây ngắn ngủi, những năm cuối của đời người, gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đồng đội của ông ngồi sát bên nhau, tay nắm chặt và cùng cất những khúc hát hào hùng, để rồi chia tay, những chuyến xe đưa mỗi người đi mỗi ngả, nhưng phút lắng đọng của ngày tháng bảy là một nén hương lòng nhớ về những người đã nằm xuống cho quê hương, đất nước.

Thế hệ tôi sinh ra vào thời bình, hiểu làm sao hết những công ơn sâu nặng của cha ông. Mỗi tháng bảy thắp một nén hương lên mộ những người đã ngã xuống mà lòng nghẹn ngào không nói nên lời. Tỉ mỉ bên ngôi mộ cha ông, chúng tôi quét vôi, nhổ từng cây cỏ dại và thắp hương ngưỡng vọng về cha anh của quê hương, lòng chợt nhẹ tênh trong làn hương trầm tháng bảy.

Tháng bảy nhớ xiết bao những cung đường tình nguyện tới vùng cao, biên cương xa xôi hẻo lánh. Tuổi trẻ của tôi in dấu chân sức trẻ, mang trái tim nhiệt huyết san sẻ những yêu thương. Chúng tôi đi để trải nghiệm, để trưởng thành và hơn hết là biết trân quý những gì bản thân đang có. Mỗi phút giây, mỗi khoảnh khắc tháng bảy đã lưu lại giùm tôi ý nghĩa vô cùng.

Tháng bảy có mùa báo hiếu tới các đấng sinh thành. Bố mẹ đã chắt chiu từng tháng, từng ngày, từng phút, từng giây, từ khi ta còn nằm trong thai nghén. Bố mẹ đã thắp lên những hành trang tươi mới, niềm tin vững chãi, bao bọc, chở che để ta vững bước vào đời. Thật may mắn cho ai vẫn còn cha mẹ để mỗi tháng bảy cài lên ngực những bông hồng đỏ thắm. Và một bông hồng màu trắng cài lên ngực mình cho tấm lòng hối lỗi, ăn năn như một sự mất mát lớn lao vì lâu này mình không biết trân trọng tình cảm thiêng liêng khi cha mẹ đang còn.

Hoàng Mai
Bình luận