Xã hộiBiển đảo Việt Nam

Những “cột mốc sống” giữa đại dương

09:41 - Thứ Bảy, 15/08/2020 Lượt xem: 1297 In bài viết

ĐBP - Trong chuyến đi thăm và chúc Tết cán bộ chiến sĩ nơi biển đảo những ngày cuối năm, hải trình của chúng tôi ba lần đi qua nơi tàu kiểm ngư tuần tra và cắm neo định phận ranh giới Tổ quốc. Do đặc thù công việc của chuyến đi, nên chúng tôi không áp mạn và trực tiếp lên tàu, mà chỉ chào tàu từ xa. Những tiếng còi tàu thay cho lời chào cùng những câu chuyện kể về các chiến sĩ khiến chúng tôi thêm phần cảm phục. Các anh - những người lính đã bỏ lại sau những nhỏ nhặt đời thường, kiên trung và bất khuất, trở thành những “cột mốc sống” giữa biển khơi mênh mông của Tổ quốc.

Những “cột mốc sống” giữa đại dương ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Ảnh: Hải Phong

Với chúng tôi, ba lần chào tàu ngắn ngủi và cũng là 3 khoảnh khắc thiêng liêng mà tất cả thành viên trong đoàn không thể quên được. Đó là cảm giác háo hức chờ đợi và ngóng trông, để rồi khi chiếc tàu kiểm ngư chỉ như chấm nhỏ bắt đầu xuất hiện trong tầm nhìn, đã khiến cho chúng tôi xúc động, hò reo, mong mỏi. Cái chấm đó lớn dần lớn dần phía chân trời, cho đến khi 3 hồi còi hú lên thay cho lời chào, từ phía tàu Hải quân, và 3 hồi còi đáp lại… Tất cả thành viên trên cả hai tàu, những phóng viên tác nghiệp, những người lính hải quân đều lên boong tàu, vẫy chào nhau và đầy lưu luyến khi tàu rời đi, khiến đại dương mênh mông rộn ràng 1 góc. Tiếng còi tàu ngân vang trên sóng. Đó là lời chào đầy uy mãnh của những người lính dành cho nhau. Giữa biển khơi, tiếng còi tàu át đi tiếng sóng, tiếng gió bão, như lời khẳng định chủ quyền nơi biển đảo. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc tàu, là niềm kiêu hãnh về chủ quyền đất nước. Các anh đứng đó, phân định ranh giới cho những ngư dân từ đất liền vươn khơi bám biển.

Có các anh, những ngư dân đó biết rằng mình có chủ quyền, có tự do, độc lập. Họ được khai thác cá trong lòng mẹ đại dương sâu thẳm, bình yên với niềm kiêu hãnh tự tôn. “Chúng tôi đi đánh cá, vừa là cái nghề kiếm sống, nhưng cũng là trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam: Đi để khẳng định chủ quyền biển đảo. Dù đã quen với biển cả bao la, với mênh mông sóng nước, với nỗi cô đơn thăm thẳm nhiều ngày trời lênh đênh trên biển, nhưng chúng tôi vẫn mong mỏi những giây phút được gặp tàu tuần tra kiểm ngư. Nhìn thấy tàu kiểm ngư, chúng tôi thấy được quê hương, gia đình, anh em của chính mình. Thực sự xúc động lắm. Đấy là chưa kể những ngày biển nổi giông bão, những chiếc tàu trở thành phao cứu sinh, là điểm tựa cho chúng tôi. Giống như ngọn hải đăng, những người đã dẫn dắt ngư dân chúng tôi trở về bến bờ neo đậu” - ông Hải, một ngư dân xúc động chia sẻ.

Quả thực, lênh đênh nhiều giờ liền trên biển, giữa mênh mông bao la, thăm thẳm, nơi cuối tầm nhìn chỉ có trời với biển nên cả đoàn chúng tôi háo hức mong chờ được gặp người, gặp đồng đội, đồng chí như mong gặp cố nhân. Thế nên khi được thông báo tàu sẽ đến chào những người lính hải quân đang thả neo làm cột mốc trên biển, không ai bảo ai đoàn phóng viên cũng như thủy thủ trên tàu đều cố gắng thu xếp công việc của mình để có thể lên boong chào tàu.

Ba lần chào tàu trên chuyến đi, một lần khi hoàng hôn đỏ rực, một lần giữa đêm tối mịt mờ và một lần trong ánh bình minh bắt đầu ló rạng, chúng tôi đều xếp hàng chờ đợi trước cả tiếng đồng hồ. Dù không được lên tàu cùng với những cán bộ kiểm ngư song chỉ mấy phút lướt qua nhau, cũng đã thể hiện niềm luyến lưu đến lạ. Nhà báo Trần Miêu - người lớn tuổi nhất đoàn không giấu được niềm xúc động chia sẻ: Tôi cũng đã từng là quân nhân, cũng đã nếm trải bao khó khăn gian khổ của người lính nơi biên giới, nhưng ra giữa trùng khơi, nơi đầu sóng ngọn gió, mới thấy những trải nghiệm của mình trước đây không thấm vào đâu so với những gian khổ của người lính tuần tra trên biển”.

Thuyền trưởng Ngô Tuấn quê ở Thái Bình, đã hàng chục năm nay anh cùng với đồng đội lái tàu đi khắp biển đảo quê hương, thế nhưng, đối với anh, mỗi lần chào tàu vẫn mang đến một cảm xúc rất riêng: Vẫn hồi hộp, mong ngóng và xúc động. Đi biển, nếm trải những khó khăn gian khổ nên chúng tôi càng hiểu những gian khó mà những “cột mốc sống” đang đối mặt. Nhưng chúng tôi tự hào và hãnh diện vì vượt lên tất cả, chúng tôi là đại diện cho hơn 90 triệu dân Việt Nam vẽ nên ranh giới, khẳng định dáng hình của Tổ quốc. Đó là niềm tự hào, niềm kiêu hãnh mà không phải ai cũng có được - Thuyền trưởng Ngô Tuấn chia sẻ.

Quả thực, những cảm xúc vỡ òa và thực sự được đẩy lên cao trào chỉ ta ở giữa mênh mông biển trời khoáng đạt. Ở đó, tình yêu và tình nghĩa; trách nhiệm và nghĩa vụ đã hòa làm một, không còn phân định giới ranh. Khi biển cả nổi giông bão, các anh đã phối hợp với lực lượng biên phòng, cảnh sát biển và tàu đánh cá của các ngư dân để cứu hộ cứu nạn, chỉ đạo hướng dẫn ngư dân vừa đánh bắt vừa kết hợp phòng chống bão lụt. Bên cạnh đó, lực lượng kiểm ngư còn chống đánh bắt thủy hải sản trái phép không khai báo, tổ chức tuyên truyền, giúp đỡ, ủng hộ ngư dân bằng vật lực như áo phao, cờ Tổ quốc, các vật chất như xăng dầu, quân y và các phương tiện khác, đặc biệt sẵn sàng vật tư để cứu hộ sửa chữa tàu thuyền ngư dân khi gặp nạn trên biển.

Lệ Thúy
Bình luận
Back To Top